– Em nhớ hôm nay anh có nhiệm vụ mà?
Tiến sĩ đặt câu hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ ngờ vực.
Flamebringer không khỏi bật cười trước giọng điệu nghiêm túc của cô. Vẫn giữ chặt cô gái trong vòng tay, anh đáp:
– Đều xong cả rồi. Chẳng lẽ tiến sĩ không có thời gian nói chuyện với anh một chút ư?
– Nhưng vẫn đang trong giờ làm việc đó! – Dù ngay lập tức phản bác, cô gái hoàn toàn không có ý định đẩy anh ra, ngược lại còn chậm rãi đưa tay đáp lại cái ôm của người đối diện.
Vì trong một ngày đông giá rét tuyết trắng phủ đầy như hôm nay, làm sao tiến sĩ có thể từ chối sự ấm áp này chứ?
– Đừng lo, có hai chúng ta ở đây thôi. – Anh nói – Mà, nếu có người đến thì cũng không sao đâu nhỉ?
Nghe thấy vậy, tiến sĩ chỉ biết gật đầu đồng tình. Với tính cách của mình, anh đương nhiên chẳng hề ngại những tin đồn nửa thật nửa ngờ của các nhân viên khác về mối quan hệ giữa anh và cô. Hiển nhiên anh đã quá quen với ánh nhìn dò xét từ những người xung quanh mỗi khi họ thấy cả hai đi cùng nhau. Còn về phần tiến sĩ, cô quyết định chẳng thừa nhận cũng không phản bác. Sự yên lặng trước những câu hỏi có khi thẳng thừng có khi bóng gió về trợ lý của cô lại tựa như cách trả lời đầy khéo léo, rằng cô và anh quả thực không đơn thuần là cấp trên cấp dưới bình thường.
Nghĩ đoạn, vị tiến sĩ chậm rãi tháo một bên găng tay ra. Cô thử cử động những ngón tay thon dài của mình cho quen dần với bầu không khí lạnh lẽo ở đây. Rồi thật từ tốn, cô áp lòng bàn tay lên má anh và xoa nhẹ.
Sự ân cần của tiến sĩ quả thực làm anh thấy vô cùng dễ chịu. Phải mất một lúc lâu sau, anh mới cẩn thận gỡ tay cô ra. Ngay sau đó, anh lại lịch thiệp đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô gái.
Hành động bất ngờ khiến gò má tiến sĩ bất giác ửng hồng. Đôi mắt cô vô thức chẳng thể nhìn thẳng vào mắt anh trong vài giây. Cuối cùng, cô lặng lẽ mỉm cười khi thu tay về.
Vị tiến sĩ của Rhodes Island có thể vững vàng trước những trận chiến khốc liệt nhất, ấy vậy mà lại chẳng thể nào che giấu được cảm xúc mỗi khi đối diện anh.
Nụ cười mới xuất hiện trên khuôn mặt tiến sĩ khiến anh yên tâm phần nào, vì dạo gần đây, công việc của cô vốn đã nhiều lại ngày một chồng chất thêm. Từ những vấn đề quan trọng như duy trì sự vận hành ổn định của Rhodes Island, củng cố mối quan hệ thương mại với các tổ chức hợp tác đến hàng tá các công việc không tên khác đều là trách nhiệm của tiến sĩ. Anh đương nhiên biết Rhodes Island luôn sẵn sàng giúp đỡ cô, nhưng chẳng thể thay đổi được sự thật rằng áp lực của một người đứng đầu là rất lớn, và ngoài việc thực thi nhiệm vụ của mình một cách nghiêm túc, anh chỉ mong có thể giúp tâm trạng cô khá hơn.
– Đêm nay… anh lên văn phòng của em có được không? – Anh chợt hỏi.
– Cho em một lý do để đồng ý đi? – Tiến sĩ chẳng vội trả lời ngay.
Anh bất chợt siết vòng tay lại. Sự bất ngờ khiến cô không tránh khỏi việc ôm lấy anh chặt hơn. Ở khoảng cách gần như thế này, tiếng thở của hai người bỗng trở nên thật hồi hộp và tiến sĩ có thể nghe rõ được tiếng tim đập đầy gấp gáp trong lồng ngực mình.
Tất cả đều như đã dừng lại trong một khoảng khắc bình lặng giữa một ngày làm việc bận rộn.
Tại một nơi chẳng ai hay biết.
Lúc này đây, chỉ có cô, cùng anh và tình yêu của hai người.
– Anh nhớ em lắm… Như thế có được coi là lí do chính đáng không?
Lời thì thầm cất lên.
Đôi mắt hai người giao nhau trong thoáng chốc.
Tiến sĩ chỉ đơn giản mỉm cười rồi khép đôi mi lại.
Lúc nào cũng thế, khi đôi môi cô cảm nhận được hơi ấm cùng sự dịu dàng nơi anh… tất thảy mọi mệt mỏi đều tan biến.
– Đôi lúc nghỉ ngơi cũng chẳng hại gì đâu. – Anh nói – Em đừng cố gắng quá sức.
– Cảm ơn anh. – Cô đáp – Nhưng em vẫn ổn mà. Dù gì, đây cũng là công việc của em.
Anh khẽ chạm vào vành tai của cô, hơi ấm bất ngờ truyền đến khiến cô có chút giật mình. Vậy mà anh chẳng dừng lại ở đó, lại nhanh chóng kéo cổ áo cô xuống.
Cảm giác đau nhói đầy quen thuộc bất thình lình xuất hiện trên cổ cô. Nhưng cô không những không cảm thấy khó chịu mà còn dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc anh.
– Đằng nào anh cũng có chìa khóa văn phòng của em rồi. – Đến bây giờ, tiến sĩ mới trả lời câu hỏi vừa nãy – Nên anh muốn đến lúc nào cũng được.
Anh gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hai người yên lặng hồi lâu.
Vị tiến sĩ chẳng rõ từ lúc nào, cô lại khao khát hơi ấm, lại nhung nhớ giọng nói và những cử chỉ đầy tình cảm của anh. Dường như những nhỏ bé điều ấy đã trở thành một nhu cầu hàng ngày không thể thiếu với cô.
Thế nên, cô hoàn toàn không muốn rời bỏ vòng tay này chút nào.
Nhưng rồi cô gái vẫn từ từ tách mình ra khỏi anh, tuy rõ ràng là vô cùng luyến tiếc cái ôm dịu dàng kia.
– Em phải đi rồi. – Cô nói – Vẫn còn công việc chưa hoàn thành.
– Hẹn gặp em tối nay. – Anh đáp – Có vấn đề gì thì gọi anh nhé.
Vị tiến sĩ gật đầu rồi quay lưng rời đi.
Có thể cuộc sống thường ngày của cô chỉ quanh quẩn với những công việc giấy tờ hành chính, có khi lại là những buổi gặp mặt đối tác hay khó khăn hơn là những lần ra trận đầy căng thẳng…
Một cuộc sống mà không phải ai cũng mong muốn.
Gánh vác trách nhiệm lớn lao là thế, cũng chỉ vì mục đích cuối cùng là tìm ra phương thức chữa trị căn bệnh Oripathy quái ác.
Dù vậy, cô vẫn tự dành ra cho mình một khoảng trời riêng để tạm thời thoát khỏi vòng xoáy công việc đó… với anh.
Nhưng… đó cũng chẳng phải là chuyện gì tồi tệ.
Vì cô đã đem lòng yêu chính trợ lý của mình từ rất lâu về trước.
Và may mắn thay, phần tình cảm ấy cũng được anh đáp lại.
Chỉ vậy thôi… đã là quá đủ rồi…