We Are Much Alike

Tiếng súng lạnh lùng vang lên.

Dứt khoát đến mức tàn nhẫn.

Thứ âm thanh chết người đó khiến cả không gian như lắng xuống cùng với sự yên tĩnh đáng sợ, tại nơi chiến trận hoang vu.

Vị tiến sĩ thả lỏng cổ tay, ngón trỏ theo đó mà rời khỏi cò súng.

Cô nhìn kẻ xấu số đang nằm bất động dưới chân, giờ đây chỉ còn là cái xác không hồn. Bàn tay hắn vẫn nắm chặt chuôi con dao sắc nhọn. Tiến sĩ biết rõ, nếu chậm trễ hơn một giây nữa thôi, nếu cô không kịp bóp cò súng, chắc chắn lưỡi dao ấy sẽ găm thẳng vào tim mình. Nực cười thay, khi thời khắc sinh mạng hắn kết thúc cũng đồng thời là lúc cô có thể thở phào nhẹ nhõm vì đã may mắn thoát chết.

Sự sống quả nhiên vô cùng mong manh.

Từ vết thương chí tử kết liễu tên địch, dòng máu đặc quánh chầm chậm chảy tràn trên mặt đất, rồi men theo các kẽ hở mà bám vào đế giày tiến sĩ. Nhưng cô không hề né tránh hay sợ hãi, càng không hoảng loạn. Cô vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên tự tại với ánh mắt bình thản, dù cho tiếng súng nổ hãy còn vang vọng rõ ràng trong tâm trí.

Một vẻ mặt quả thực là vô cảm.

Vô cảm hệt như cảnh tượng anh đã thấy ba năm trước.

Flamebringer bất giác chẳng biết làm gì, vì anh vừa mới nhận lệnh quay trở về vị trí tập kết, để rồi chứng kiến khoảnh khắc viên đạn rời khỏi nòng súng. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi của một trận chiến giành giật sự sống còn. Buông tiếng thở phào nhẹ nhõm, anh tự nhủ ít nhất tiến sĩ vẫn an toàn. Nếu tên địch kia có thể thành công thực hiện ý định, anh thật không dám tưởng tượng hậu quả sẽ tồi tệ đến mức nào.

Anh hướng ánh mắt về phía thi thể nằm bất động. Dòng máu chảy ồ ạt từ vết thương lớn trên ngực hắn đã nhuộm đỏ lớp cỏ khô xung quanh. Hắn đã chết, một cái chết bất ngờ và đầy đau đớn. Cách thức xử lý nhanh gọn như thế này thật đúng với phong cách tiến sĩ. Giờ anh có thể phần nào yên tâm về khả năng tự vệ của cô.

Quan trọng hơn, bây giờ, anh nên an ủi cô, hay giữ thái độ bình thường? Anh biết rõ, tiến sĩ không hề sợ hãi việc giết chóc. Vì ngay chính cô cũng hiểu rằng, bản thân chẳng phải đại diện cao quý cho phe chính nghĩa như hình tượng tốt đẹp có ở các câu truyện cổ tích. Suy cho cùng, tiến sĩ chỉ là một trong nhiều yếu tố cần thiết của chiến tranh… Cô là chỉ huy, là nhà chiến thuật và là kẻ tội đồ.

Giống như anh.

Nếu so sánh chiến trường với bàn cờ vua, thì lính đánh thuê chẳng khác nào hàng quân tốt thấp cổ bé họng. Tất cả đều là những kẻ chấp nhận bị đồng tiền trói buộc bằng nhiều luật lệ hà khắc. Và rồi chém giết sẽ thành điều hiển nhiên, thành thứ không thể thiếu, tựa như sinh vật cần hít thở để tồn tại. Hơn ai hết, từ lâu anh đã hiểu rõ điều căn bản ấy, hiểu rõ bản chất tồi tệ của chiến tranh.

Vậy nên, thứ làm anh bối rối không phải là việc người yêu nhẫn tâm kết liễu một sinh mạng, cũng không phải vì vẻ mặt thờ ơ lạnh lùng đang hiển hiện rõ ràng kia, mà vì cảnh tượng lúc này đây gợi nhắc anh về ngày đó…

Về cuộc nội chiến Sarkaz đầy tai tiếng.

Về nụ cười ngạo nghễ của kẻ nắm trong tay quyền sinh quyền sát, khi ánh mắt hai người giao nhau chỉ vài phút sau khi anh thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Về thứ còn đang say ngủ trong tiềm thức tiến sĩ, về bản chất được người đời mệnh danh là con quái vật thèm khát chiến thắng tuyệt đối.

Anh cẩn thận tra cây kiếm vào bao, rồi quyết định tiến lại gần cô.

– Anh không bị thương chứ? – Vị tiến sĩ mở lời.

Vẫn là câu hỏi mỗi khi anh trở về từ chiến trận, vẫn là nụ cười chào đón anh… nhưng rõ ràng giọng điệu cô chẳng biểu lộ chút vui mừng nào.

Tiến sĩ lùi vài bước khỏi cái xác không hồn, thận trọng đưa tay cài chốt khóa an toàn trên khẩu súng màu đen. Cô tự nhủ, ít nhất bản thân còn sống sót, ít nhất anh cũng trở về an toàn… và chiến dịch đã thành công.

Nhưng ngay sau đó, một cơn đau nhức ở ngay thái dương bất thình lình xuất hiện, kéo theo hàng loạt những hình ảnh mờ nhạt cùng thanh âm hỗn loạn.

Đây không phải lần đầu tiên cảm giác khó chịu này ập đến với cô, và cách giải quyết hiệu quả nhất vẫn là âm thầm chờ đợi cơn đau qua đi. Cô nghiến chặt răng khi từng dây thần kinh trên đỉnh đầu phản ứng dữ dội, rồi văng vẳng trong tâm trí bỗng vang lên ba tiếng đầy quyết đoán.

“Giết hắn đi.”          

Giọng nói từ dòng hồi tưởng, cớ sao lại quen thuộc đến thế?

Rồi tiến sĩ khẽ rùng mình khi nhận ra, chủ nhân của câu nói đó, chính là cô.

“Giết… “Mình”… muốn giết ai?”

Cô khó nhọc hít thở, cố gắng nắm bắt mảnh ký ức bị lãng quên.

Căn phòng nhỏ với tiếng mưa rơi ồn ào, cùng tia chớp lóe sáng…

Tất cả… đều là quá khứ mà cô đã trải qua.

Tất cả… đều là ký ức của “tiến sĩ” trước kia.

– Em có sao không vậy? – Nhận thấy sự bất thường, anh ngay lập tức hỏi.

– Em ổn. – Nhẹ nhàng lắc đầu, cô đáp – Chúng ta về thôi.

Tiến sĩ luôn cố gắng che giấu sự thật rằng ký ức khi xưa đang dần quay trở về, dù bằng cách này hay cách khác. Vốn dĩ, quá khứ chẳng rõ ràng của cô cũng tựa như bức tranh vụn vỡ thiếu đi các mảnh ghép quan trọng. Và nhân vật trung tâm hay đầu mối cuối cùng trong câu chuyện vào ba năm trước ấy… lại chính là tiến sĩ.

Vậy nên, tốt nhất, anh không nên biết về việc này… cho đến khi cô tự tìm ra đáp án thỏa đáng.

Nghe thấy câu trả lời, Flamebringer đành gật đầu, dù chẳng thể nào yên tâm. Nhưng anh cũng không dò hỏi thêm, vì nếu cô lựa chọn giữ yên lặng, thì anh hoàn toàn tôn trọng quyết định đó.

Trước khi anh kịp nói thêm điều gì, một chất giọng khác cất lên, đầy lo lắng và gấp gáp:

– Tiến sĩ!

Amiya vội vã chạy đến ôm chầm lấy cô. Ngay lập tức, tiến sĩ nhanh chóng buông bỏ khẩu súng để vòng tay đỡ cô bé. Và vào khoảnh khắc kéo dài vỏn vẹn có vài giây ấy, tất cả những xúc cảm từ lo lắng, sợ hãi đến hoảng loạn đều hiển hiện rõ ràng trong đôi mắt tưởng chừng vĩnh viễn bình thản.

– Khi nghe thấy tiếng súng… em đã rất sợ…

Tuy cô thật sự muốn trấn an Amiya nhưng lại chẳng thể dừng được cơn run rẩy ngay trên đôi tay mình. Vẻ mặt lo lắng của cô gái nhỏ khiến con tim tiến sĩ quặn thắt đầy đau đớn. Chỉ vào những lúc như thế này, cô mới tự nguyện tháo bỏ lớp phòng vệ vững chãi, để lộ ra vẻ mềm yếu ẩn sâu. Vì suy cho cùng, sợ hãi cái chết vốn dĩ là bản năng thuần túy ở con người. Và vào thời khắc lưỡi hái tử thần vô tình giáng xuống, những kẻ xấu số mới vội vã nhìn lại cuộc đời đáng quý… rồi nuối tiếc cùng hối hận.

Nhưng cô sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Cô không cho phép bản thân thốt lên hai tiếng “giá như” đầy ai oán.

Tuyệt đối không.

– Em đừng lo… Mọi chuyện ổn rồi… Chị vẫn ổn…

Dường như cảm nhận được sự bất an của tiến sĩ, Amiya không tránh khỏi bối rối, rồi cô bé nhìn về phía anh cầu cứu. Nhưng Flamebringer nhẹ nhàng lắc đầu một cách buồn bã. Họ đều chẳng biết hỏi sao cho phải, càng không biết nên an ủi tiến sĩ thế nào. Điều duy nhất họ hiểu rõ là đằng sau hình tượng hoàn hảo đến bất khả xâm phạm kia, tiến sĩ cũng chỉ là một cô gái bình thường có ít nhiều yếu điểm và nỗi sợ riêng.

Cuối cùng, anh chủ động tiến lại gần hơn để nắm lấy tay cô. Vậy mà, khác với mọi khi, những ngón tay thon dài bất giác co lại, rõ ràng là đang né tránh anh.

– Chúng ta về thôi.

Vị tiến sĩ nói, rồi quay người bước đi.

“- Giết hắn đi.

Tựa người bên ô cửa sổ, vị tiến sĩ bình thản ra lệnh.

Khi thấy tay lính đánh thuê lặng lẽ gật đầu xác nhận, cô mới yên tâm ngắm nhìn khung cảnh ngoài kia.

Dưới bầu trời đã thấm nhuần sắc đen tăm tối, luồng gió hung bạo ngạo mạn thét gào, mang theo tham vọng muốn cuốn phăng tất cả. Gió thổi dữ dằn rít qua khe cửa, lại phả cái hơi mát lạnh của cơn giông mùa hạ lên làn da cô gái. Và xen lẫn giữa thanh âm to lớn đó là tiếng những hạt mưa đập mạnh vào tấm kính cửa sổ, đều đặn tới mức khó chịu.

Bão tố… đã nổi lên rồi.

Lén buông tiếng thở dài, cô dần chuyển ánh mắt về phía anh.

Mối quan hệ giữa khách hàng và lính đánh thuê, có chăng cũng chỉ là sự lợi dụng dựa theo nguyên tắc đồng tiền. Tiến sĩ đương nhiên chẳng cần biết anh ta nghĩ gì, còn anh ta hoàn toàn không để tâm đến kết quả thật sự mà cô mong muốn. Với kẻ đứng đầu, anh là quân cờ hữu dụng, là vật hy sinh nếu cần thiết, còn với kẻ sẵn sàng để đôi tay mình vấy máu, đảm bảo lợi ích cho bản thân luôn là ưu tiên được đặt lên hàng đầu. Bởi lẽ, khi tiền bạc trở thành thước đo của lòng tin, tất cả chuẩn mực đạo đức đều mất đi ý nghĩa.

Chẳng phải mọi chuyện vốn dĩ chỉ đơn giản như thế thôi sao?

Vậy… cảm giác khó chịu trong lồng ngực này… thực chất là gì?

Tiến sĩ siết chặt nắm tay, bất giác tự hỏi.

Chiến tranh luôn gắn liền với sự mất mát, đó là chân lý không bao giờ thay đổi. Để sở hữu cơ hội thực hiện tham vọng, tiến sĩ chẳng rõ đã có bao nhiêu mạng người ngã xuống vì lý tưởng của cô. Bởi lẽ, ở nơi chiến trường khắc nghiệt, lòng thương tiếc và niềm hối hận đều trở nên thừa thãi. Đương nhiên, cô vẫn ghi nhớ sự hy sinh cần thiết đó, do họ đã lựa chọn tin vào điều cô hướng đến. Nhưng cho đến khi nắm chắc chiến thắng trong tay, cô sẽ không để bất kỳ xúc cảm cá nhân nào cản trở bản thân.

Quyết đoán, liều lĩnh và kiêu ngạo.

Đó mới là bản chất của tiến sĩ.

Vậy mà, ngay lúc này đây, cô lại chần chừ… vì anh…

Tiến sĩ hít một hơi thật sâu.

Trong chiến dịch lần trước, cô đã lựa chọn anh làm chỉ huy cho đội hình chủ chốt, đóng vai trò quan trọng tuyệt đối trong kế hoạch tiến đánh căn cứ địch. Mọi chuyện tưởng chừng như diễn ra êm đẹp, cho đến khi kẻ phản bội xuất hiện. Hắn bán đứng chiến thuật mà cô dày công xây dựng suốt hàng tháng trời vì vài đồng bạc lẻ. Một sự dối trá đầy bẩn thỉu. Một con chuột cống thối tha đáng khinh bỉ. Một sự sỉ nhục cần phải loại trừ… Và trớ trêu thay, hắn lại là thành viên trong đội của anh.

Với người đứng đầu, chịu trách nhiệm giải quyết hậu quả đương nhiên là lẽ thường tình… dù cho có mất đi tính mạng.

Tiến sĩ tự nhủ, cô không được mềm lòng, càng không được thiên vị. Hơn nữa, mệnh lệnh đã đưa ra thì chẳng thể thay đổi, đó là một trong những nguyên tắc bất di bất dịch của vị chiến thuật gia quyết đoán.

Cô gái lặng người hồi lâu, rồi chậm rãi mở cánh cửa tủ và lấy ra chai rượu vang yêu thích nhất cùng hai ly thủy tinh. Lần này, chỉ riêng lần này thôi, cô đã thuận theo ý muốn của trái tim, để chấp nhận cho bản thân cơ hội sẻ chia khoảnh khắc bình lặng quý giá với anh…

– Ly này tôi mời anh. – Cô nói – Vì chiến thắng.

Anh đón lấy món quà từ tay tiến sĩ, không quên gật đầu tỏ ý cảm ơn.

Âm thanh thủy tinh chạm vào nhau tạo nên thứ tiếng nhẹ nhàng trong trẻo.

– Vì chiến thắng.

Anh mở lời, giọng nói trầm thấp lạnh lùng cất lên. Dường như, anh chẳng hề nghi ngờ mệnh lệnh vừa rồi, chẳng ghê sợ chiến trường nguy hiểm chất đầy thi thể, cũng chẳng nhìn lấy cô dù chỉ một lần. Tiến sĩ đành từ bỏ cố gắng thăm dò suy nghĩ của anh, vì khuôn mặt đang chìm trong bóng tối kia vẫn giữ sự vô cảm cần thiết ở tay lính đánh thuê sống bằng đau thương và đổ máu.

Trong căn phòng yên tĩnh cách biệt với cơn giông lớn, hai người cùng tận hưởng hương rượu nồng chát dần dần lấp đầy khoang miệng, cùng tự có những suy nghĩ của riêng mình… và cùng hy vọng vào chiến thắng. Quả là một khoảnh khắc hiếm hoi tại thành Kazdel rực lửa. Nhưng những thứ tốt đẹp thường quá ngắn ngủi. Vì ngay sau khi anh bước chân rời khỏi căn phòng này, số phận của anh, mạng sống của anh… đều do vận mệnh quyết định.

Từ tận tâm can, tiến sĩ thật lòng mong anh an toàn trở về.

Cô không thể có được anh, cũng không tài nào phá vỡ cách biệt rõ ràng giữa “chỉ huy” và “quân cờ”. Cuối cùng, cô vẫn phải đeo tấm mặt nạ dửng dưng bất cần, để chí ít, trong mắt anh, hình tượng “tiến sĩ” mãi là kẻ tội đồ chiến tranh tàn độc.

Rồi bất thình lình, một ánh chớp lóe lên, soi sáng nơi đây trong vài giây.

Và vào khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người giao nhau.”

Vị tiến sĩ choàng tỉnh giấc.

Không ngừng thở dốc, cô run rẩy thu mình trong tấm chăn, cố gắng bình tĩnh lại.

Vẫn là giấc mơ đó, vẫn là cơn ác mộng ám ảnh cô… kể từ chiến dịch ấy.

Cô hãy còn nhớ rõ, khi tên địch tuyệt vọng vùng dậy với vết thương rỉ máu, khi bàn tay hắn nắm chặt chuôi dao sắc nhọn, khi đôi mắt hắn chứa đựng sự thù hận tột cùng. Trước kẻ điên đó, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bóp cò súng.

Và rồi, mọi thứ diễn ra theo đúng lẽ tự nhiên trên chiến trường.

Kẻ thắng trận an toàn trở về.

Còn kẻ thất bại vĩnh viễn nằm yên nơi nền đất lạnh.

“Chiến tranh”.

Vốn đã quá quen thuộc với tiến sĩ.

Nhân loại vừa sợ hãi chiến tranh, vừa cần đến chiến tranh.

Hay nói đúng hơn, nhân loại vừa sợ hãi khổ đau, hận thù, tai ương cùng chết chóc, vừa cần đến công cụ để thỏa mãn dục vọng bẩn thỉu.

Trận địa khốc liệt nhuốm sắc đỏ đặc quánh của Tử thần, mà nơi máu đổ thành sông, thây chất thành núi ấy… đáng sợ thay, là nơi tiến sĩ thuộc về.

Cô chiến đấu vì kế hoạch, vì lý tưởng… và vì lợi ích. Chừng nào thế giới vẫn còn những kẻ tham vọng như cô, chừng nào vẫn còn những kẻ dám đánh đổi tất cả vì “lợi ích”… thì chiến tranh sẽ vĩnh viễn tồn tại đến ngày nhân loại suy tàn.

Vậy… cô là “anh hùng” hay “tội đồ”, là “cái thiện” hay “cái ác”? Liệu lý tưởng cô theo đuổi có phải là điều đúng đắn không? Và đã có bao nhiêu sinh mạng phải chấm dứt vì cô? Đã có bao nhiêu kẻ ngã xuống địa ngục tăm tối khi cô đưa ra mệnh lệnh tàn sát? Cô chẳng rõ, cũng chẳng màng để tâm. Sau tất cả, thời gian là cán cân công lý lạnh lùng nhất mà công minh nhất. Kết cục cho kẻ tàn nhẫn như cô… chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Vì cuối cùng, mục đích của tiến sĩ là chiến thắng.

Chỉ cần chiến thắng mà thôi.

Cô sững sờ, run rẩy gục mặt vào đôi bàn tay.

“Chỉ cần chiến thắng mà thôi.”

Đây không phải ý nghĩ của cô… hay ít nhất, không phải ý nghĩ của cô hiện tại.

Đây là thứ đã ám ảnh cô ba năm trước.

Tiến sĩ của quá khứ mới là kẻ khát cầu chiến thắng.

Mím chặt đôi môi, cô thầm ước mình có thể ngủ một giấc thật ngon tới sáng. Nhưng bóng ma quá khứ vẫn còn đó, luẩn quẩn trong tiềm thức, thích thú quan sát con mồi… và chờ đợi thời cơ thích hợp để lộ diện.

Nhất là khi cô đang dần dần khôi phục ký ức.

Tiến sĩ quyết định rời khỏi giường.

Một cốc nước ấm sẽ giúp cô bình tâm lại.

Rùng mình trước cái lạnh giữa đêm mùa đông, cô không khỏi cảm thấy trống vắng. Nếu là ngày thường, có lẽ anh đang ở đây, nằm cạnh cô, và cô chẳng việc gì phải bận tâm đến sự lạnh lẽo hay cô độc nữa. Nhưng lúc này, cô chỉ có thể nở nụ cười trấn an bản thân.

Phải, cô cần thời gian… dù cho có thật sự nhung nhớ vòng tay ấm áp kia.

Đã ba ngày trôi qua, cô luôn tìm cách trốn chạy.

Né tránh anh, giữ khoảng cách với anh, từ chối trả lời các câu hỏi đầy lo lắng của anh… đó là tất cả những gì tiến sĩ có thể làm. Chừng nào cảm giác tội lỗi hãy còn âm ỉ trong lồng ngực, chừng nào đôi môi không thể thốt ra lời thú nhận… thì cô chắc chắn chưa thể đối diện với anh… hay là, với sự thật.

Cơn ác mộng hóa ra lại như bản án tố cáo tội lỗi đáng sợ cô từng gây ra. Làm sao cô có thể vui vẻ ở bên anh, khi sự thật vốn dĩ luôn luôn tàn nhẫn? Khi chính bản thân cô đã đẩy anh vào chiến trường không lối thoát, khi chính cô đã ra lệnh cho anh giết chết kẻ phản bội?

Và mỉa mai thay… tiến sĩ của quá khứ, cũng như tiến sĩ bây giờ đây, đã đem lòng yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tiến sĩ nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén tiếng khóc.

Cô thật sự yêu anh.

Yêu đến mức có thể chết vì anh.

Rồi cô vội lau đi giọt lệ lăn dài trên má, bất giác tự hỏi rằng… liệu bản thân ngày ấy, có đau khổ, có hối hận, có rơi nổi một giọt nước mắt nào không?

Hay vẫn kiêu ngạo nở nụ cười khinh khỉnh rồi bước tiếp trên con đường tàn sát?

Cô luôn căm ghét chính mình vì chẳng thể nhớ được điều gì quan trọng. Cuối cùng, cô đã quên mất anh, quên mất thứ tình cảm thầm lặng chôn chặt trong trái tim, vùi sâu quá khứ xuống tầng tiềm thức sâu thăm thẳm.

Chỉ có anh biết rõ sự thật… chỉ có anh còn nhớ bản chất đáng sợ của cô…

Thế mà… anh chẳng hề có ý định trả thù.

Đôi mắt màu vàng ấy vẫn chất chứa từng chút lo lắng, từng chút yêu thương, từng chút trân trọng mỗi khi nhìn về phía cô.

Lí trí và con tim như đang giằng xé thân thể, một nửa muốn rời xa anh vì mặc cảm tội lỗi, một nửa muốn trở về với vòng tay ấm áp kia. Cảm giác tồi tệ hòa lẫn cùng với khao khát được yêu thương… khiến cô thực sự mệt mỏi.

Tiến sĩ ngày ấy, có lẽ đã phải sống trong niềm tiếc nuối đến cùng cực.

Còn tiến sĩ hiện tại, yêu anh, nhưng chẳng dám đối diện sự thật.

Siết chặt nắm tay, cô tự nhủ bản thân phải ổn định lại cảm xúc.

Mong rằng ngày mai, mọi chuyện sẽ tốt hơn.

Rồi, cô nghe thấy tiếng bước chân.

– Em ổn chứ?

Hơi ấm bất ngờ phủ lên thân hình đơn độc, vòng tay mạnh mẽ dịu dàng siết nhẹ, cùng câu hỏi thật khó trả lời kia… khiến tiến sĩ run rẩy trong giây lát.

Hóa ra… bấy lâu nay, cô vẫn luôn khao khát anh đến thế.

Cô thật muốn nép mình vào lòng anh, ôm chặt anh, dựa đầu vào ngực anh, hít thật sâu để cảm nhận mùi hương quen thuộc đầy dễ chịu và nói cho anh nghe tất cả… Dù thế, giờ đây, điều ấy đã trở thành thứ quá xa xỉ.

– Em… không sao. – Cô khó nhọc đáp lời, còn có ý muốn đẩy ra – Em muốn đi nghỉ…

Tiến sĩ rõ ràng đang phản đối, nhưng Flamebringer không dễ dàng bỏ cuộc.

Ẩn sau vẻ ngoài buồn rầu ủ rũ kia, thực chất cô đang nghĩ gì? Sâu trong đôi mắt đong đầy sự phiền muộn kia, liệu có phải là điều khiến cô né tránh anh suốt ba ngày nay hay không?

Anh đâu thể biết rằng, những cơn ác mộng kéo dài dai dẳng mỗi khi cô chìm vào giấc ngủ… đã chạm đến nỗi sợ sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô gái.

Sợ hãi quá khứ, sợ hãi sự thật… sợ rằng anh sẽ rời bỏ cô.

Bản chất mãi mãi là bản chất.

Sẽ có ngày, con quái vật thèm khát chiến thắng trở lại.

Vậy mà, cô không đủ can đảm buông bỏ thứ cảm xúc đã đâm sâu bén rễ trong trái tim mình.

Cô yêu, yêu trong niềm hối hận, yêu trong sự sợ hãi, yêu mà chẳng dám nói ra sự thật… Và thứ cảm xúc này rồi sẽ dần dần len lỏi vào huyết quản, bóp nghẹt lấy trái tim… tựa như con rắn độc chầm chậm giết chết con mồi.

Đầy đau đớn.

Nhận thấy có cố gắng dò hỏi thêm cũng chẳng được gì, anh quyết định đặt nhẹ một nụ hôn lên trán tiến sĩ, rồi cẩn thận nâng tay cô lên.

Cô có chút giật mình, ngay lập tức rụt tay lại.

– Em nói rồi… em ổn mà…

Cô vẫn tiếp tục phủ nhận.

Anh không đáp lời, mà lặng lẽ đưa một tay ra phía trước, kiên nhẫn chờ đợi phản ứng từ cô.

Tiến sĩ dù rõ ràng là rất muốn chối bỏ, nhưng trước ánh mắt đầy lo lắng kia, cô cuối cùng cũng chấp nhận đầu hàng.

Những ngón tay đan vào nhau.

Rồi, đôi môi anh chạm nhẹ lên mu bàn tay. Ấm áp, dịu dàng và đầy trân trọng, tựa như lời an ủi. Anh chẳng nói một lời, cũng không bắt ép, cũng không hối thúc cô phải nói ra từng khúc mắc trong lòng. Anh cứ thế, yên lặng ôm lấy thân hình nhỏ bé, lau đi giọt lệ buồn bã và dỗ dành cô bằng những nụ hôn chân thành.

Anh hôn lên nơi đầu ngón tay, hôn thật nhẹ, thật chậm rãi để lưu dấu vết tích ngay trên làn da. Anh muốn cho cô biết anh nhung nhớ cô nhiều đến thế nào. Suốt ba ngày nay, cô luôn tìm cách né tránh, và trong quãng thời gian tưởng ngắn mà dài ấy, anh đã phải kìm nén để không tiến tới và ôm chặt cô vào lòng.

Vì anh luôn tôn trọng quyết định của cô… kể cả khi mong muốn ấy là rời xa anh.

Tiến sĩ bất giác nín thở, lại hơi run rẩy. Anh luôn như vậy, luôn mang đến một thứ xúc cảm quá mãnh liệt và quý giá, một sự quan tâm đầy kiên nhẫn và một thứ tình yêu mà cô chẳng hề xứng đáng.

Cô thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng, anh cũng chịu dừng lại. Nhưng vào lúc cô buông lỏng cảnh giác, anh đã hôn lên lòng bàn tay chẳng còn chút phòng vệ nào.

Tiến sĩ không khỏi xấu hổ, vô thức nép mình vào người anh hơn.

Từng cử chỉ yêu thương, từng nhịp thở đều đặn phả vào làn da cô, từng giây từng phút cô tận hưởng hơi ấm của anh…

Tất cả, đều khiến cô như tan chảy.

– Đừng lúc nào cũng chịu đựng một mình… – Anh nói thật nhỏ – Em còn có anh mà.

Cô gái yên lặng hồi lâu, và đành thú nhận:

– Em đã nhớ lại… vài chuyện chẳng tốt đẹp gì cả.

– Chúng ta đúng là có nhiều điểm chung nhỉ? – Anh đáp lời mà hoàn toàn không hề ngạc nhiên, ngược lại còn mỉm cười – Quan trọng hơn, thứ đã qua rồi thì đừng nhắc đến nữa.

Cô nhìn anh, rõ ràng là chẳng hiểu những gì anh vừa nói.

Dù vẫn còn quá nhiều câu hỏi, nhưng vòng tay ấm áp của anh, cùng những nụ hôn thật nhẹ lên gò má cộng với sự mệt mỏi sau ba ngày trăn trở dần dần dỗ cô vào giấc ngủ.

Có những lúc, tiến sĩ chỉ cần có vậy.

Có thể cô thực sự hèn nhát, có thể cô tìm cách trốn tránh sự thật, có thể lúc này đây cô chấp nhận giữ kín bí mật này cho riêng mình… nhưng một ngày nào đó, khi cô có đủ dũng khí, khi cô có thể đối diện anh…

Cô sẽ nói cho anh tất cả.

Tất cả mọi thứ.

Leave a comment