Tiến sĩ cẩn thận kiểm tra hộp quà được bọc trong lớp giấy màu xanh nhạt, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía cửa ra vào như đang canh chừng ai đó.
Cô hơi nghiêng đầu sang một bên, ngắm nghía thật kỹ càng món đồ trên bàn. Để chuẩn bị cho sinh nhật anh năm nay, cô đã phải tốn không ít thời gian lựa chọn món quà rồi tự tay gói ghém. Cô chợt tự hỏi rằng, chẳng biết anh sẽ phản ứng như thế nào khi nhận nó từ tay cô đây? Sẽ là ngạc nhiên, là thích thú, hay chỉ nở một nụ cười và nói lời cảm ơn? Nhưng dù kết quả có ra sao đi nữa, cô vẫn mong anh sẽ trân trọng tấm lòng của mình.
Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tiến sĩ ngay lập tức để chiếc hộp vào ngăn bàn và cất tiếng:
– Xin mời vào.
Người cô chờ đợi cuối cùng cũng đã đến.
SilverAsh khép cánh cửa sau lưng.
– Anh luôn dậy sớm thật đấy nhỉ?
Tiến sĩ mở lời, câu hỏi mang hàm ý trêu chọc nhiều hơn là thắc mắc. Hơn ai hết, cô biết rõ thói quen mỗi lần đảm nhiệm vai trò trợ lý của anh. Chẳng rõ vì lí do gì, anh luôn có mặt tại văn phòng tiến sĩ trước giờ làm việc khoảng ba mươi phút. Trong quãng thời gian không ngắn cũng chẳng dài ấy, hai người đã có cơ hội để chuyện trò và hiểu nhau hơn. Hóa ra, một SilverAsh luôn mang vẻ lạnh lùng nghiêm túc khiến nhiều nhân viên Rhodes Island dè chừng thực ra lại là con người rất dễ gần.
– Hiếm khi có dịp được ngắm bình minh trên boong tàu Rhodes Island mà. – Anh đáp lời, rồi hướng ánh mắt về ô cửa sổ – Thời tiết hôm nay cũng khá dễ chịu nữa.
– Anh nói đúng. – Cô đồng tình, đôi mắt theo ánh nhìn của anh mà chậm rãi thưởng thức khung cảnh bên ngoài lớp cửa kính.
Buổi sáng ngày gần kề mùa xuân thật yên bình.
Những vệt nắng sớm mai của vầng thái dương chói lọi đã đổ dài trên từng kẽ lá cành cây, như thể đã nhuốm màu vạn vật trong sắc vàng ấm áp. Tiến sĩ hơi nheo mắt lại vì muốn nắm bắt dáng hình một chú chim nhỏ còn đang bận chuyền cành. Dù chẳng thể nghe thấy âm thanh sống động ngoài kia, cô vẫn có thể cảm nhận được thiên nhiên dường như đang vui mừng hạnh phúc trước thời khắc chuyển giao giữa mùa đông rét buốt và mùa xuân ấm áp.
Hôm nay quả nhiên là một ngày tốt lành.
Và cũng là sinh nhật anh, ngày 15 tháng 2.
Ngày này năm trước, công việc bận rộn khiến cô hoàn toàn quên mất việc chuẩn bị quà tặng anh. Cuối cùng, phải tới buổi tối ngày hôm sau, cô mới kịp gửi cho anh một món quà nho nhỏ. Đến tận bây giờ, cô vẫn thầm trách bản thân vì đã không để ý đến thời gian. Vậy nên, lần này, cô không thể lặp lại sai lầm khi đó được.
SilverAsh hiển nhiên chẳng hề biết đến sự tồn tại của gói quà mà tiến sĩ đã cất thật kỹ. Với anh, sinh nhật chỉ là một ngày kỷ niệm không quá quan trọng. Thậm chí, có những khi, anh còn nghĩ rằng tổ chức sinh nhật là điều gì đó quá tốn thời gian và vô bổ.
Anh lướt ánh mắt theo từng dòng số liệu trên tập hồ sơ trong tay để kiểm tra lần cuối. Khi đã đảm bảo tất cả mọi thứ đều trùng khớp với các ghi chép trong sổ sách, anh mới đưa bản báo cáo cho tiến sĩ.
– Cảm ơn anh. – Tiến sĩ gật đầu – Anh có muốn uống gì không? Em vẫn còn trà Victoria với cà phê Lungmen đó!
– Một tách trà là đủ rồi. – Anh đáp – Để anh giúp em.
Do đã quá quen thuộc với văn phòng làm việc của tiến sĩ, anh mở cánh cửa tủ một cách thật tự nhiên để lấy ra hộp trà mà cô yêu thích nhất.
– Ngày hôm nay không có quá nhiều việc chứ? – Anh mở lời trong lúc cô đặt hai chiếc tách sứ cùng ấm trà lên mặt bàn.
– Khối lượng công việc chỉ tương đối thôi. – Cô đáp – Nhưng chúng ta đang ở giai đoạn Giao Ước, nên em chưa thể nghỉ ngơi lúc này được.
Tưởng như trong một thoáng, tiến sĩ thấy hàng lông mày kia cau lại và vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt của anh cũng biến mất.
SilverAsh rõ ràng là đang lo lắng.
Dù đã tự mình hỗ trợ Rhodes Island thực thi nhiều lần Giao Ước, cách hệ thống này vận hành vẫn còn quá mơ hồ với anh. Nói đơn giản thì, mối liên kết duy nhất giữa “thân chủ” và “người thực hiện” nằm gọn trong một bản hợp đồng chứa đầy các điều kiện nguy hiểm chết người. Không ai biết về danh tính thật sự của những vị khách hàng bí ẩn đó, hay của kẻ đứng đằng sau mạng lưới rộng lớn này. Tuy nhiên, các bản giao kèo không rõ ràng ấy lại hứa hẹn phần thưởng mang giá trị vật chất to lớn, là lợi ích cần thiết tại thời điểm cả thế giới đang đối mặt với khủng hoảng.
Giao Ước chính là cách Rhodes Island sử dụng sức mạnh quân sự để giải quyết vấn đề tài nguyên.
Là nhà chiến thuật, SilverAsh hiểu rất rõ cả mặt lợi và hại của việc tham gia Giao Ước. Để có thể sở hữu các lợi ích đánh đổi bằng máu thịt ấy, người chỉ huy bắt buộc phải tiến vào trận chiến chỉ được phép thắng mà không có thua. Vì nếu thất bại, kẻ chịu trách nhiệm cho những tổn thất đó đương nhiên là kẻ đứng đầu.
Khả năng cầm quân của tiến sĩ từ lâu đã nổi danh khắp Terra, và cô có sự quyết đoán cùng bình tĩnh cần thiết ở một người chỉ huy. Nhưng… sẽ ra sao nếu hình tượng bất khả chiến bại đó chẳng may thất thế trên chiến trường? Sẽ ra sao nếu cô chẳng thể trụ vững trước trọng trách nặng nề ấy? Chưa kể… Rhodes Island sẽ phản ứng thế nào khi tiến sĩ thua cuộc?
Anh buông tiếng thở dài.
Chỉ thời gian… mới có thể trả lời những câu hỏi kia.
– Chiến dịch ngày hôm qua thế nào?
– Thật lòng mà nói, phải chiến đấu trong một nhà máy bỏ hoang ở Chernobog chẳng dễ chịu gì hết! – Cô đáp khi từ từ rót nước sôi vào ấm trà – Mà, dù sao đi nữa, quan trọng nhất là chúng ta đã thắng!
SilverAsh lặng lẽ gật đầu.
Nội dung bản hợp đồng Giao Ước ngày hôm qua đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi cho nhiều nhân viên Rhodes Island. Mỗi người kể chuyện lại mang đến một phiên bản khác của trận chiến căng thẳng ấy, nhưng điểm chung duy nhất không thể thay đổi là tiến sĩ chắc chắn nắm phần thắng trong tay.
Mặc dù anh thật sự mừng cho thành công lần này, anh bỗng cảm thấy có chút khó chịu.
Anh đang… buồn bã? Hay là luyến tiếc? Hay là cả hai?
Hơn một năm đã trôi qua kể từ ngày anh kí kết hợp đồng với Rhodes Island, và trong quãng thời gian ấy, anh đã đồng hành cùng tiến sĩ qua bao nhiêu trận chiến, cả về mặt quân sự lẫn chính trị. Dù cho nhiệm vụ có khó khăn đến mức nào, dù cho những mùa Giao Ước diễn ra đầy căng thẳng… anh vẫn luôn ở bên cạnh cô, chiến đấu và chiến thắng.
Vậy mà, chỉ mới ngày hôm qua thôi, cũng trong giai đoạn Giao Ước, cũng trong một nhiệm vụ tưởng chừng như bất khả thi, tiến sĩ lại không tìm đến anh.
Và anh chẳng có cơ hội được chứng kiến cảnh tượng chiến thắng.
Liệu khi ấy… cô có nở nụ cười vui mừng không?
Anh biết, cô luôn trân trọng từng cố gắng của bản thân cũng như của tất cả thành viên Rhodes Island, trân trọng từng kết quả, dù có là thất bại hay thành công… và trân trọng lời hứa về sự hợp tác giữa Karlan và Rhodes Island.
“Rhodes Island được xây dựng trên nền tảng của sự tin tưởng.”
Anh chợt nhớ lại lời cô nói vào ngày đầu tiên họ gặp nhau.
“Vậy nên, Rhodes Island sẽ không làm anh thất vọng.”
Mà tiến sĩ chưa bao giờ làm trái với lời nói của mình.
Cô luôn tin tưởng anh, và sẽ luôn tin tưởng anh.
Nhưng… tại sao… cô không cắt cử anh tham gia nhiệm vụ hôm qua chứ?
Anh hiểu rõ bản thân không có quyền chất vấn cô, vì tiến sĩ vốn dĩ chẳng cần đến bất kỳ sự trợ giúp nào.
Thế nên, lúc này, anh chỉ có thể chấp nhận gạt bỏ những cảm xúc bất thường này sang một bên.
– Anh sao vậy? – Nhận thấy nét đăm chiêu trên khuôn mặt người đối diện, tiến sĩ đặt câu hỏi, đưa tay rót nước vào ấm trà.
– Anh không sao. – Anh nhẹ nhàng lắc đầu – Chỉ suy nghĩ chút thôi.
– Có nhiều chuyện giữ mãi trong lòng không tốt đâu! – Cô thẳng thắn nói, và tiến lại gần anh.
Tiến sĩ có đủ tự tin để khẳng định bản thân đã thật sự hiểu người đứng đầu Karlan, một trong những thế lực kinh tế lẫn chính trị mạnh mẽ nhất đất nước Kjerag không? Cô cũng chẳng rõ nữa. Nhưng suy cho cùng, hai người quả nhiên có nhiều điểm tương đồng.
Họ cùng là chỉ huy, cùng là chiến thuật gia, và cùng biết cách che giấu cảm xúc thật.
Cô có thể nhìn thấy bản thân mình trong anh.
Mỗi khi cô có phiền muộn hay lo lắng… cô cũng chọn cách giữ yên lặng như anh lúc này vậy.
– Đúng là không thể giấu được em chuyện gì mà…
Cô chẳng đáp lời, lại hơi nghiêng đầu, đôi mắt chăm chú nhìn người phía trước, tỏ rõ rằng cô sẵn lòng lắng nghe khúc mắc trong lòng anh.
– Anh chỉ tò mò không biết vì sao em lựa chọn những nhân viên đó cho nhiệm vụ ngày hôm qua thôi. – SilverAsh cố gắng lựa chọn từ ngữ.
– Vì chuyện đó sao? – Cô mỉm cười, và như nhận ra điều gì, cô bất chợt hỏi – Đừng nói… anh buồn vì em không cắt cử anh đấy nhé?
Câu hỏi thẳng thừng làm anh xấu hổ hắng giọng, và chiếc đuôi dài màu bạc có các đốm màu xám như thể đang xù lên.
Cố gắng nén cười trước phản ứng đầy đáng yêu kia, cô cẩn thận dò hỏi:
– Em… nghĩ đúng ư?
Cô tiến về phía trước thêm một bước.
Chênh lệch chiều cao khiến cô phải ngẩng đầu lên để có thể nhìn vào đôi mắt mang sắc xám của anh. Khi ánh mắt hai người giao nhau, anh đành lúng túng quay mặt về hướng khác để né tránh, nhưng đôi gò má hơi ửng hồng lên lại tố cáo rằng câu hỏi vừa rồi hoàn toàn có cơ sở.
– Thật ra thì… em nghĩ không sai… – Cuối cùng, anh đành chịu thua trước tiến sĩ và thú nhận.
Nghe thấy vậy, cô yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
– Em không chọn anh, không phải vì em không tin tưởng khả năng của anh… – Cô đưa ra lời giải thích – Mà vì những nhân viên mới đó cũng cần cơ hội chứng tỏ bản thân.
Cô quả thật không ngờ rằng anh sẽ vì vấn đề đó mà phiền muộn, nhưng với người đã cùng cô trải qua bao nhiêu khó khăn, bỗng dưng không thể cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng thì có thắc mắc như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Rồi, trước khi cô kịp nhận ra, anh đã đưa tay kéo cô vào lòng.
Trái ngược với suy nghĩ của anh, cô hoàn toàn không hề phản đối.
Bởi lẽ… mối quan hệ giữa hai người lúc này… có lẽ đã trên cả trách nhiệm bị ràng buộc bởi những điều khoản trong bản hợp đồng.
Một mối quan hệ hơn cả hai tiếng “đồng minh”.
Và cô biết, chỉ như vậy là không đủ.
Cô muốn nhiều hơn thế.
Cô muốn anh.
Thật tự nhiên, những ngón tay cô gái nhẹ nhàng kéo chiếc cà vạt của anh xuống.
SilverAsh rõ ràng là bối rối, rồi cũng chấp nhận cúi đầu trước cô.
– Lời hứa của chúng ta… – Từng tiếng phát ra thật nhỏ – Em vẫn còn nhớ rõ. Thời gian qua… cảm ơn anh, vì tất cả.
Nói rồi, đôi môi cô chạm nhẹ lên bờ môi anh, trong một thoáng ngắn ngủi, đơn thuần, bình thản và đầy yêu thương.
Vậy mà anh chẳng thể ngăn được tim mình đập mạnh.
– Còn nữa… – Cô tiếp lời – Sinh nhật vui vẻ, Ensiodas.
– Em… còn nhớ sinh nhật của anh sao?
Anh vẫn chưa hết sững sờ.
– Em nhớ không chỉ duy nhất sinh nhật anh, nhưng sẽ không quên sinh nhật của anh đâu! – Cô mỉm cười, rồi từ từ lùi bước và chuyển chủ đề – Trà đã xong rồi đó, cũng sắp đến giờ làm việc nữa… chúng ta nên chuẩn bị thôi.
Tiến sĩ chẳng có vẻ gì là ngượng ngùng hay khó xử sau hành động vừa rồi.
Khuôn mặt ấy vẫn mang vẻ điềm tĩnh đầy tự tin thường thấy.
Anh chợt mỉm cười.
Như vậy… mới đúng là tiến sĩ…
Từ trước đến nay chưa bao giờ thay đổi.
– Phải rồi… – Như chợt nhớ ra điều gì, cô chợt hỏi – Sau giờ làm việc, anh có rảnh không?
– Tiến sĩ đang chủ động mời anh đó à? – Anh chỉ đơn giản đáp lại – Vẫn chỗ cũ đúng không?
– Hỏi vậy tức là đồng ý rồi nhé?
Thấy anh gật đầu xác nhận, tiến sĩ yên lặng thưởng thức vị trà thơm ngon trong chiếc tách sứ trên tay.
Tối nay, món quà đang nằm yên trong ngăn bàn này sẽ được trao tận tay chủ nhân đích thực của nó.
Một người mà cô vô cùng trân trọng.