[NSFW] Right Here, Right Now

– Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

Flamebringer cất tiếng hỏi. Anh đưa tay thu gọn đống giấy tờ đang nằm lộn xộn trên bàn làm việc.

– Mới chín rưỡi tối thôi mà… – Tiến sĩ trả lời, miễn cưỡng đặt cây bút xuống.

Anh thở dài một tiếng, nhưng không hề có ý định trách mắng cô.

Nếu cô chịu ngoan ngoãn nghỉ ngơi, thì đây lại chẳng phải tiến sĩ của anh.

– Chúng ta đã thỏa thuận thế nào?

Vừa nghe thấy hai tiếng “thỏa thuận”, cô hiểu mình nên từ bỏ cố gắng thuyết phục anh. Cô ngả lưng về phía sau, những ngón tay gõ gõ một cách thiếu kiên nhẫn lên thành ghế và đáp.

– Không làm việc quá giờ, không bỏ bữa, không thức khuya. Đừng khắt khe quá chứ! Em tự biết điểm dừng mà!

Tuy phản đối, cô hiểu rõ “lời hứa” chỉ đơn thuần là cách anh quan tâm đến mình.

Kỳ Giao Ước thứ năm mới kết thúc chưa đầy vài ngày, đã có thông báo phải gấp rút chuẩn bị cho mùa Giao Ước thứ sáu. Thay đổi bất ngờ khiến cô chẳng thể toàn tâm toàn ý nghỉ ngơi, thế nên, cô muốn bắt tay vào việc chính ngay. Nhưng trợ lý của cô rõ ràng không đồng tình. Anh cứ khăng khăng rằng cô phải thư giãn thêm một tuần nữa. Đồng thời, trong quãng thời gian ấy, cô không được làm trái ba điều trên.

Nói ngắn gọn, cô buộc phải chấp nhận kỳ nghỉ bất đắc dĩ này.

Nghĩ đoạn, tiến sĩ rời khỏi ghế ngồi.

Cô vòng tay ôm lấy cổ người yêu, kéo anh cúi xuống.

– Giờ vẫn còn sớm lắm… em chưa muốn đi nghỉ đâu…

Cô hôn anh, một nụ hôn bày tỏ yêu thương thuần túy. Cô thường tìm cơ hội hôn đôi môi ấy mỗi khi muốn dỗ dành hay trấn an anh. Tuy không phải lúc nào cũng thành công, nhưng đối với người chẳng biết dùng lời lẽ như cô, đây lại là cách rất đáng để thử.

Cô vừa chuẩn bị rút lui, anh ngay lập tức đáp trả.

Anh cắn mạnh bờ môi dưới, đầu lưỡi từ tốn tách khuôn miệng người tình. Cô ôm chặt anh theo phản xạ, bất giác giật thót vào khoảnh khắc bàn tay ấm áp kia kéo chiếc khóa váy. Cô biết anh định làm gì, vậy mà chỉ có thể thốt ra vài thanh âm phản đối nhỏ nhoi yếu ớt.

– Thôi nào… em mới tắm xong đó…

Tiến sĩ càng cố gắng chống trả, anh càng ngoan cố giữ vững vòng tay. Rồi, thay vì đưa cô về giường, anh đặt cô ngồi lên bàn.

Đầu ngón tay lướt trên làn da mịn màng, tìm đường tới chiếc quần lót. Anh chẳng mất nhiều thời gian khi cởi bỏ mảnh vải vướng víu ấy để đưa ngón tay ghé thăm phần nhạy cảm nằm giữa đôi chân người con gái. Nơi bí mật thành thật trả lời sự nồng nhiệt đang mơn trớn mình, mà anh cũng cảm nhận được hơi ẩm ướt dần dần xuất hiện. Anh cứ thế, vuốt ve điểm yếu chí tử đó, chờ đợi thân thể kia run rẩy phục tùng mọi cử chỉ yêu thương từ anh.

– Đây là lí do… anh dọn bàn làm việc à?

Đôi môi mấp máy hỏi.

– Hay là em muốn lên giường? – Anh nở nụ cười.

Nụ cười của anh vẫn vậy, vừa như đắc thắng, vừa như hài lòng… và vừa như vui mừng.

Một nụ cười mà cô chưa bao giờ có thể nhìn thấu… nhưng khiến cô say mê từ lúc nào chẳng hay.

– Không cần đâu… Cứ tiếp tục đi…

Ngay tại đây, ngay bây giờ… cô không muốn rời xa anh dù chỉ một khắc, càng không muốn tách khỏi anh dù chỉ một li.

Cô kéo anh lại gần, cặp đùi kẹp chặt hông người yêu. Hành động bất ngờ vượt qua cả sự xấu hổ hiển hiện rõ ràng trên gò má đỏ ửng, bởi lẽ, cô muốn cảm nhận hơi ấm của anh, và cô muốn hòa nhịp với từng cung bậc xúc cảm thăng hoa nhất trong tình yêu.

Thật tự nhiên, anh chậm rãi tiến vào.

Đôi bàn tay giữ chặt vòng hông tiến sĩ, rồi từng chuyển động ẩn chứa niềm hoang dại bản năng bắt đầu. Cô chỉ biết cong người tận hưởng sự ngọt ngào đầy bạo lực mà cố gắng kìm giọng, vì bỗng cô sợ rằng sẽ có ai đó đứng đằng sau cánh cửa đã khóa kia và nghe thấy hết những gì xảy ra trong đây.

– Nếu… có người nghe thấy chúng ta thì sao nhỉ? – Bất chợt, cô hỏi, giọng điệu mang hàm ý trêu chọc nhiều hơn là thắc mắc.

Anh dịu dàng áp môi lên trán cô thay câu trả lời.

– Cùng lắm là thêm một hai tin đồn nữa thôi.

Dứt lời, anh bất ngờ đè ép cô xuống mặt bàn, không quên vòng tay đỡ lấy lưng người yêu. Các đầu ngón tay ở bàn tay còn lại bấu chặt vào làn da, mà cô cũng nhanh chóng chuyển động theo anh. Tiếng rên rỉ khe khẽ vang lên, báo hiệu cho anh biết rằng cô đã thực sự đắm chìm trong cơn khoái lạc. Cảm giác tê dại giao nhau tại điểm nóng bỏng kết nối đôi tình nhân thật sự gây nghiện… khiến cả hai đều khao khát nhiều hơn nữa.

Nhiều tới mức họ chấp nhận gạt bỏ lí trí để thân mật ở nơi cô thường giải quyết công việc cho Rhodes Island.

Giờ đây, vị chiến thuật gia đang nằm trong vòng tay anh, chiếc váy bị kéo xuống quá nửa còn phần thân dưới điên cuồng ôm trọn anh. Cứ như vậy, đôi tình nhân quấn quýt mãi chẳng rời. Hết lần này đến lần khác, cả hai luôn toàn tâm toàn ý thưởng thức từng rung động lên tri giác, để đến khi anh trao cho cô thứ tình yêu mãnh liệt ấm áp ấy, cô lại bật ra tiếng thở dốc và thân thể run rẩy từng hồi.

– Anh chẳng bao giờ nhẹ nhàng cả…

Tiến sĩ đưa bàn tay vuốt ve khuôn mặt người tình, những ngón tay nương tựa chút sức lực cuối cùng ôm lấy gò má anh.

Anh vẫn giữ chặt vòng tay, kiên nhẫn chờ đợi tới khi cô thiếp đi rồi mới đưa cô trở về giường.

Cẩn thận đắp cho cô tấm chăn mỏng, anh yên lặng ngắm nhìn cô.

Anh thật muốn ôm cô vào lòng và ngủ cùng cô tới sáng hôm sau, nhưng trước khi tận hưởng sự bình yên chỉ riêng giữa hai người, anh phải dọn dẹp bàn làm việc đã.

Tất cả “dấu vết” cuộc tình ngày hôm nay chắc chắn sẽ không còn, nhưng lại mãi mãi tồn tại trong ký ức của đôi tình nhân.

Leave a comment