– Em có cần nghỉ ngơi chút không?
Sau nhiều giờ chờ đợi, cuối cùng Flamebringer cũng cất tiếng hỏi.
Nhẹ nhàng đặt tách trà hãy còn bốc những phiến khói mỏng lên mặt bàn, anh hơi cúi người, ánh mắt nhìn về phía màn hình máy tính của tiến sĩ.
Hơn ai hết, anh biết tiến sĩ không thấy thoải mái gì khi có người làm phiền ngay lúc chuẩn bị chiến thuật, nhưng anh đâu thể để cô làm việc tới tình trạng kiệt sức được.
Vị tiến sĩ vẫn yên lặng, chỉ lắc đầu mà chẳng hề rời mắt khỏi màn hình. Rồi cô nghiêng đầu, khuôn miệng mấp máy theo dòng suy nghĩ và cau mày lại. Giờ đây, cô đã hoàn toàn bỏ quên cơn đau nhức ở lưng hay cơn đói liên tục hành hạ dạ dày từ vài tiếng trước. Bởi lẽ, tiến sĩ đang cực kỳ tập trung vào nhiệm vụ mới, đồng thời là một trong các nhiệm vụ khó khăn nhất của Rhodes Island, thời kỳ Giao Ước.
Cứ vài tháng, mạng lưới thế giới ngầm lại xôn xao vì một sự kiện không rõ gốc gác cùng mục đích. Dù vậy, rất nhiều kẻ gan dạ ghi danh mình lên thách thức ấy, từ thợ săn tiền thưởng, lính đánh thuê hay thậm chí cả quân nhân, từ tổ chức có tiềm lực quân sự mạnh mẽ đến các công ty lớn hàng đầu như Rhodes Island, do số tiền thưởng quá ư hậu hĩnh.
Khi chấp nhận tham gia, phía tổ chức sẽ đưa ra những bản hợp đồng với điều khoản sắp xếp ngẫu nhiên. Không phải ai cũng có đủ bản lĩnh và năng lực để vượt qua, ngay cả tiến sĩ, một chiến thuật gia dày dặn kinh nghiệm, luôn đau đầu cố gắng hết sức tìm kiếm phương án giải quyết.
Vị tiến sĩ bất giác thở dài đầy mệt mỏi.
Cô đã ngồi đây được gần bốn tiếng rồi.
– Em nên nghỉ ngơi đi – Anh kiên nhẫn lặp lại.
– Xin lỗi anh… – Cô đáp – Mọi việc đến dồn dập quá…
Nói rồi, cô lặng lẽ ngả đầu vào người anh.
Tuy không bao giờ cho phép bản thân ngơi nghỉ quá lâu, nhưng chí ít, cô muốn dành vài phút để tận hưởng hơi ấm dễ chịu này.
Kể từ ngày trở về Rhodes Island, đây hẳn là lần thứ năm cô tham gia mùa Giao Ước. Vậy mà, ngay cả khi cơ thể lẫn tinh thần đã dần quen với áp lực khổng lồ từ các bản hợp đồng dày đặc chữ, cô vẫn chẳng chịu bỏ thời gian chăm sóc bản thân. Cứ mỗi lần cô ngồi trong phòng tác chiến Rhodes Island, suy tính về một chiến thuật hoàn hảo, cô lại vô tình quên mất thời gian, quên mất rằng mình vốn dĩ chỉ là con người bình thường.
Nếu anh không ở đây, chắc cô sẽ tự hành hạ bản thân tới lúc nào kiệt sức thì thôi mất.
– Em lại bỏ bữa sáng rồi…
Anh nói nhỏ, bàn tay đặt lên vai cô.
– Em cần thêm một tiếng, rồi em sẽ ăn uống đàng hoàng mà…
Dù chẳng thể thấy khuôn mặt cô bây giờ, anh cảm giác rằng cô đang nở nụ cười, vì giọng điệu đó biểu lộ sự tự tin rõ ràng.
Anh biết, cô sẽ thành công.
Tiến sĩ của Rhodes Island là bất khả chiến bại.
Hay nói đúng hơn, tiến sĩ của Rhodes Island biết từ bỏ chiến thắng nhưng không bao giờ chấp nhận thất bại.
Bỗng, cô ngẩng đầu lên.
– Anh thấy không? Chúng ta còn thiếu một bước nữa thôi…
Đầu ngón tay trỏ lên điểm khoanh đỏ trên bản đồ, là lối vào đường hầm ngầm dưới lòng đất, bên cạnh có nhiều ghi chú bằng chữ màu đen và xanh nối với đường hầm ấy.
Đây chính là mấu chốt vấn đề.
Nói đoạn, tiến sĩ chỉnh lại dáng ngồi, lần nữa tập trung vào bản đồ chiến địa.
Thấy vậy, anh chẳng muốn làm phiền cô nữa.
Dáng vẻ của cô lúc này… thật quen thuộc.
Nếu là bản chất trước kia, hẳn mọi chuyện đã kết thúc từ lâu … tất nhiên có vài sự hy sinh “cần thiết”.
Khi ác ma tháp Babel từ bỏ sự tàn nhẫn, dù chẳng biết một cách vô tình hay cố ý, tiến sĩ đơn thuần chỉ là tiến sĩ, vẫn mưu cầu đến lợi ích, nhưng sẽ không đánh đổi tất cả cho thứ vinh quang phù phiếm ấy.
Là kẻ chưa bao giờ coi chiến thắng làm niềm vui, anh hiểu rất rõ ý định hiện tại của cô.
Anh lặng lẽ quay về với những bản báo cáo công việc cần hoàn thiện. Tuy chắc chắn anh chẳng phải người giỏi xử lý sổ sách, thời gian dài ở bên tiến sĩ đã giúp anh học hỏi nhiều điều. Nếu anh giải quyết hết đống tài liệu này trước khi cô xong việc, cô sẽ có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn.
Vì cô khẳng định rằng cần thêm một tiếng nữa để hoàn thành hợp đồng… thì anh cũng tự cho mình đúng một tiếng.
Suy cho cùng, thắng lợi chỉ là vấn đề thời gian với tiến sĩ của Rhodes Island.
Luôn luôn như vậy.