Tiến sĩ giật mình quay đầu lại.
Khi nhận ra người vừa mở cửa là ai, cô buông tiếng thở phào nhẹ nhõm, thầm tự trách bản thân đáng lẽ nên khóa chốt phòng.
Nhưng cô vẫn chẳng thể che giấu nổi sự bối rối, bởi anh bước vào đúng lúc cô đang thử đồ, nên những gì anh thấy giờ đây là chiếc váy chưa kịp kéo khóa và bộ đồ lót.
Thật là… cô định chuẩn bị tử tế để anh ngạc nhiên mà…
– Xin lỗi em… – Flamebringer mở lời, cố gắng phá tan bầu không khí gượng gạo – Anh sẽ đợi ở ngoài vậy.
– Không cần đâu. – Cô mau chóng nói, thuận miệng đưa ra lí do – Anh giúp em được không?
Nghe thấy thế, anh chỉ gật đầu, chậm rãi tiến tới.
Tiến sĩ nâng mái tóc dài, vô tình làm lộ tấm lưng trần lấp ló sau lớp vải đen mỏng.
Anh lặng lẽ nuốt nước bọt, đầu ngón tay chạm vào làn da mềm mại của cô gái, thoáng chốc chần chừ nấn ná nhưng đành chấp nhận kéo chiếc khóa.
Nhìn ngắm tấm gương, cô bỗng đỏ bừng mặt vì anh đang ở ngay phía sau. Vốn dĩ, cô luôn quen thuộc với những món quần áo rộng rãi dễ chịu chẳng quá cầu kỳ kiểu cách, nên hẳn đây là lần đầu tiên anh thấy cô trong bộ váy trễ vai và phần thân bó sát.
– Sẽ lộ vết cắn đấy…
Anh nói nhỏ, vòng tay ôm lấy cô.
Anh nhẹ nhàng đặt đôi môi lên cổ cô, lên các dấu vết anh để lại mỗi lần thân mật, lên khoảng da tím bầm vì những vết yêu thương ấy.
Kể từ khoảnh khắc bước vào phòng, anh đã chẳng thể rời mắt khỏi cô hay ngăn bản thân tưởng tượng xem mình nên làm gì cùng người yêu.
– Em không định mặc váy này ra ngoài đâu… – Tiến sĩ tỏ ý đồng tình.
Anh đáp lời bằng sự yên lặng.
Trước khi cô kịp phản ứng, bàn tay anh nhanh chóng chạy dọc theo đường chỉ may, dừng trên bầu ngực căng tròn. Lớp vải mỏng manh ngăn cách anh với khu vực mềm mại ấy, lại chẳng thể ngăn được hơi ấm quen thuộc từ anh. Bàn tay kia vội vàng kéo chiếc khóa váy vừa mới đóng chưa được bao lâu.
Một lần nữa, anh được chiêm ngưỡng tấm lưng trần của cô, mà cô cũng tự nguyện cúi đầu khi anh hôn nhẹ gáy và giật nảy mình lúc anh chạm tới móc áo lót.
Chiếc váy tuột khỏi thân thể cô gái, dần dần rơi xuống sàn.
– Anh nóng vội quá đó…
Dứt lời, cô xoay người, mặt đối mặt với anh.
– Em muốn anh cởi từ từ sao? – Anh nở nụ cười, một nụ cười rõ ràng là khiêu khích.
– Nghe khá thú vị đấy. – Cô đáp, rồi hôn lên môi người yêu.
Nụ hôn này sẽ dẫn tới chuyện gì nhỉ?
Cô đương nhiên biết rõ.
Chốc chốc, cô tự tách khỏi anh, cố gắng duy trì nhịp thở, sau đó tiếp tục tận hưởng thứ xúc cảm mãnh liệt thể hiện qua nụ hôn kéo dài thật lâu. Sớm thôi, cả hai sẽ cùng thưởng thức những cung bậc tình yêu mạnh mẽ hơn rất nhiều lần.
Dù thế… chẳng ngọn lửa nào có thể tự nhiên bùng cháy, và ý định của cô hiện giờ tựa chất xúc tác khơi gợi tàn dư âm ỉ trong đống than đen.
Liệu kẻ dám trêu đùa với lửa như cô có phải nhận cái kết cay đắng như người đời hay nói?
– Chỉ một người cởi đồ thôi thì không công bằng đâu…
Tiến sĩ luồn tay vào áo anh, những ngón tay chạm vào thớ cơ săn chắc, vuốt ve làn da cứng rắn ấy rồi vén chiếc áo lên. Đôi môi theo đó hôn vết sẹo ở gần xương quai xanh.
Khuôn miệng hé mở, cô liếm thật nhẹ dấu tích chiến trường ấy.
Anh siết vòng tay hơn, để mặc cô thoải mái tấn công. Cô cẩn trọng liếm láp tựa như một chú mèo nhỏ đang làm sạch bộ lông.
Những nụ hôn chậm rãi lười nhác cũng đủ khiến anh nín thở.
Rồi, cô kéo anh về giường.
Anh cúi đầu, thêm lần nữa khóa chặt đôi môi nghịch ngợm kia, bàn tay phủ kín bầu ngực đầy đặn mịn màng, những ngón tay nắn vuốt thật dịu dàng.
Cô xấu hổ bật ra tiếng kêu khe khẽ.
Tiến sĩ càng ngượng ngùng hơn khi anh từ tốn cởi bỏ thắt lưng. Chợt, anh nâng một bên chân cô gái, bàn tay giữ chặt cổ chân trước lúc anh găm chặt dấu răng vào bắp chân trắng nõn.
Cô thoáng nhăn mặt, nhưng vẫn cho phép anh kéo quần lót xuống.
Sức nóng xuất hiện ở thân dưới, chạm phải phần đùi non mềm mại rồi mới từ tốn tiến vào.
Chẳng biết đã bao nhiêu lần anh cùng cô đến tận bước này, nhưng như bao lần khác, thân thể cô gái bất giác chịu bản năng chi phối, tới mức cô chỉ biết đỏ mặt xấu hổ khi di chuyển theo nhịp điệu của anh. Tất cả biểu hiện tình yêu mạnh bạo thật quá đỗi rõ ràng, và cô biết, đây đương nhiên không phải lần cuối họ gần gũi.
Cô ôm chặt anh, đầu ngón tay cào lên bờ vai rộng ấy, vô tình tạo thành nhiều vết xước đỏ ửng mảnh mai.
Ngay nơi nhạy cảm nhất, sự tê dại đã chiếm lĩnh hoàn toàn, khiến cô vụng về không rõ nên phản ứng ra sao, hay đáp trả như thế nào. Cô cứ thế, quấn lấy anh, tận hưởng từng chút từng chút một tình yêu dành riêng cho cô.
Bỗng, anh kéo hông cô lại.
Sự thay đổi quá bất ngờ, mà cô vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được hơi nóng bỏng. Cô khép đôi mi, cảm nhận bản thân rùng mình chống chịu và lắng nghe nhịp thở không đều đặn với những tiếng động riêng tư trong phòng nghỉ tiến sĩ.
– Em… không sao chứ?
Anh cất tiếng, theo sau đó là nụ hôn lên mí mắt.
Câu hỏi đầy quan tâm của anh quả nhiên khiến cô rất vui mừng. Dù có mạnh bạo tùy ý, anh vẫn luôn thực lòng lo lắng về cảm nhận của cô.
Chỉ thế thôi đã đủ thuyết phục cô chấp thuận rồi.
– Cứ… tiếp tục đi…
Được cô cho phép, anh càng tấn công dữ dội hơn. Khi đã đắm chìm trong hơi men rượu tình, anh thật muốn thấy cô nằm dưới mình, run rẩy cố gắng hòa nhịp còn đôi môi thốt ra tiếng rên rỉ ngượng ngùng. Từng ấy đã khẳng định cô yêu anh nhiều đến mức nào, bởi lẽ bản năng con người không biết nói dối, và phần bản năng thuần túy của cô chưa một lần chối từ anh.
Dù luôn chiếm thế chủ động, anh nào giữ nổi bình tĩnh trước hơi ấm quyến rũ lẩn trốn nơi thâm sâu bí mật của người con gái này? Hơi ấm đó cứ liên tục vuốt ve mơn trớn anh, vừa dịu dàng vừa như muốn khiêu khích. Dịu dàng vì cô hết mực trân trọng tình yêu của anh, mà khiêu khích vì đây chính là cuộc chiến dai dẳng giữa hai kẻ điên tình.
Giờ, tiến sĩ chẳng nhớ lí do vì sao hai người thành ra thế này nữa, cũng không hiểu vì sao chỉ cần hôn lên đôi môi ấy thôi, cô lại dễ dàng đánh mất lí trí. Trái tim ngông cuồng bỗng chốc loạn nhịp, còn thân thể bỗng trở nên thật hư hỏng trong cơn khoái lạc chi phối.
– Nữa… đi anh…
Lời nói lẫn vào tiếng thở hổn hển.
Đôi bàn tay giữ chắc vòng hông người yêu, anh ép sát thân người, kéo theo những chuyển động càng lúc càng mạnh mẽ hơn. Cô còn cố gắng nói thêm vài lời nữa, nhưng các thanh âm yếu ớt ngay lập tức biến mất khi anh hôn cô.
Và, thật tự nhiên, cuộc tình chạm mốc đỉnh điểm.
Tiến sĩ tựa đầu lên ngực anh, từ từ cảm nhận nhịp tim đập mạnh dần bình ổn… Cô nhấc cánh tay, chợt nhận ra cả thân thể lúc này đã mỏi nhừ, nhưng vẫn cố gắng nép sát vào lòng anh hơn.
– Ít nhất anh phải đợi đến lúc em thử váy xong chứ…
– Chính em đồng ý mà… không phải ư?
Anh cố ý hỏi ngược lại một câu, chỉ để trêu chọc.
Nhưng anh không ngờ, cô ngay lập tức thừa nhận.
– Đằng nào anh cũng sẽ thấy mà… Em mua cái váy đó vì anh thôi đấy…
Sự mệt mỏi sau mỗi lần thân mật với anh khiến mí mặt cô nặng trĩu, rồi nhịp thở trở nên thật sâu, thật đều.
Cứ như vậy, cô thiếp đi trong lòng anh.
Anh kéo nhẹ tấm chăn, vòng tay ôm chặt che chở cô khỏi hơi se lạnh buổi đêm mùa thu.
Ở bên anh, cô thường vô tư chìm sâu vào giấc ngủ mà chẳng bận tâm lo nghĩ đến bất cứ thứ gì. Còn anh tiếp tục vỗ về người yêu đến lúc cô thực sự say giấc. Khi thức dậy, cô sẽ nhẹ nhàng rời khỏi giường, cố gắng không làm phiền anh và chuẩn bị cho ngày mới.
Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng anh hiểu rõ tất cả những điều tưởng chừng giản đơn ấy.
Vì tiến sĩ của anh, cũng chính là người anh yêu.