Whetstone

Vulcan đặt cây búa xuống.

Nàng thợ rèn rời mắt khỏi lò nung nóng rực, lặng lẽ quan sát những vị khách vào ngày Chủ Nhật lạnh lẽo mùa đông.

Nhìn chung, công việc hôm nay tương đối đơn giản. Các nhân viên đến đây chủ yếu hỏi mua vài thứ lặt vặt hoặc xin tư vấn cách bảo dưỡng vũ khí. Do đó, Vulcan dùng quãng thời gian rảnh rỗi vệ sinh sạch sẽ tấm khiên và cây búa của mình. Theo danh sách, cô cần giao thêm món đồ được tiến sĩ đặt mua trước khi kết thúc ca trực. Gói hàng này là phiến đá mài tương đối lớn, chất lượng thuộc loại cao cấp nhất. Vulcan thực chất tò mò chẳng rõ tiến sĩ lấy đá mài làm gì. Vị chiến thuật gia đâu phải người quen đao thuộc kiếm, thậm chí dao găm càng không. Nhưng nếu muốn biết nguyên nhân, cô chỉ có thể kiên nhẫn đợi tiến sĩ thôi.

Bây giờ, có Vulcan cùng bốn nhân viên khác. Họ là những gương mặt thân cận với tiến sĩ nên chẳng khó nhận ra. Đầu tiên là Blaze, một trong các thành viên chiến đấu cấp cao, đang bận rộn kiểm tra phản ứng nhiệt cho lưỡi cưa. Cách đó không xa là đôi bạn thân Elysium và Thorns, họ liên tục bàn tán sôi nổi chủ đề nào đấy. Hai chàng trai đương nhiên nổi tiếng nhất nhì công ty về độ… quậy phá. Đã nhiều lần kỹ sư trưởng Closure hay bác sĩ Kal’tsit phải đích thân ngăn chặn mấy trò nghịch ngợm của họ. Tuy vậy, khách quan mà nói, dù sao đi nữa, vài ý tưởng “sáng tạo” ấy đều vô hại. Hơn hết, trái ngược sự vô tư trẻ con ở trụ sở, hai anh chàng rất nghiêm túc trên chiến trường.

Tới nhân viên cuối cùng, Vulcan thoáng chốc lưỡng lự, đây là phản ứng dè chừng thường trực từ đa số nhân viên dành cho tay cựu lính đánh thuê tên Flamebringer. Cô biết quá ít về anh ta, ngoại trừ ba điều. Thứ nhất, anh ta cực kỳ thiện chiến, nếu không muốn miêu tả thẳng là khát máu. Thứ hai, anh ta là người duy nhất đảm nhiệm vai trò trợ lí tiến sĩ suốt hơn năm qua. Thứ ba, ai ai cũng từng nghe tin đồn liên quan đến mối quan hệ giữa tiến sĩ với trợ lí.

Vẫn như mọi khi, Flamebringer tự chọn chỗ ngồi riêng lẻ để mài thanh kiếm thật sắc nhọn. Ngay cả bằng con mắt lành nghề, Vulcan không thể chắc chắn được món vũ khí ấy có chứa lõi năng lượng Originium hay không. Ngoài ra, cô chưa bao giờ trực tiếp thực hiện chung nhiệm vụ với anh ta nên càng thiếu cơ sở khẳng định.

Chợt, có tiếng cửa mở.

– Chào buổi sáng!

Vị khách Vulcan chờ đợi đã đến.

– Chào tiến sĩ! – Các nhân viên đáp lời.

Chỉ Flamebringer là đơn giản gật đầu.

– Hiếm lắm mới thấy chị xuống xưởng đó! – Blaze tạm dừng công việc, tới khoác vai cấp trên – Hôm nay chị cần gì à?

– Ừ. – Tiến sĩ xác nhận – Vả lại, cũng có mấy thứ đưa hai cậu chàng nữa.

Nói đoạn, cô quay sang Thorns cùng Elysium.

– Cảm ơn thuốc của cậu nhé Thorns! – Cô mở lời – Thuốc cực kỳ hiệu nghiệm, tôi đã tỉnh táo gần cả ngày đấy!

– Tôi sẽ chuẩn bị đợt thuốc khác. – Thorns đáp – Liều lượng vẫn thế đúng không ạ?

– Tôi chỉ lấy một nửa thôi, chỗ còn lại đưa Kal’tsit đi. Cô ấy vừa nhận lịch tăng ca.

So với Blaze và Thorns, Elysium lập tức lùi vài bước khi nhận thấy tập tài liệu trong tay tiến sĩ.

– Cái này cho cậu. – Cô ấn đống giấy tờ vào tay cậu lính tiên phong – Đây là biên bản yêu cầu nâng cấp hệ thống liên lạc tôi nói lần trước. Còn thiếu chữ ký của cậu và Closure nữa. Gặp sai sót thì cứ trực tiếp báo cô ấy.

Tức khắc, Elysium giả vờ run rẩy, mếu máo kêu ca:

– Tiến sĩ à! Hôm nay là Chủ Nhật! Chủ Nhật mà!

Hầu hết đều bật cười vì chất giọng yếu ớt kia. Tiến sĩ lắc đầu, cương quyết đưa thời hạn.

– Cậu có hai ngày xử lý. Cẩn thận không bị trừ lương đó!

Nghe vậy, Elysium dường như sắp sửa bày ra vẻ mặt buồn bã muốn khóc.

Khi hai nhân viên đang cố gắng an ủi cậu lính tiên phong “đau khổ”, tiến sĩ chuyển sự chú ý qua hướng Vulcan.

Nàng thợ rèn rời khỏi ghế ngồi rồi đặt một chiếc hộp trông khá nặng lên mặt bàn.

– Đơn hàng của tiến sĩ đây.

– Cảm ơn cô. – Tiến sĩ gật đầu.

Cô chậm rãi mở nắp hộp, ánh mắt dừng thoáng chốc để đánh giá thành phẩm.

Xong xuôi, cô cẩn thận nâng món đồ bằng cả hai tay.

Phiến đá mài quả thực rất nặng.

Vulcan, cũng như các thành viên khác, nghĩ rằng tiến sĩ sẽ mang vật mới cứng này về văn phòng, thậm chí định đề nghị cầm giúp cô. Nhưng, tiến sĩ vẫn thản nhiên bước tới đối diện người từ nãy đến giờ chẳng cất tiếng nào.

– Quà tặng anh đó. – Hơi cúi đầu, cô nói nhỏ – Đá mài của anh cũ rồi, phải không?

Lập tức, bầu không khí sau lưng cô trở nên hỗn loạn. Blaze vừa kịp thời nén tiếng cười khúc khích trước cảnh Thorns nhanh chóng tìm cách bịt miệng Elysium, ngăn cậu khỏi phát ngôn mấy lời ngớ ngẩn.

Flamebringer rõ ràng là bất ngờ. Anh ngẩng đầu nhìn tiến sĩ, và đáp:

– Cảm ơn em.

Cẩn thận đón lấy món quà, anh nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên mu bàn tay phải được bọc kín trong lớp găng của cô.

Đổi lại, cô chỉ ra hiệu cho anh yên lặng. Hiểu ý, anh quay về việc mài kiếm.

– Tạm biệt mọi người! – Cuối cùng, cô rời đi mà chẳng bận tâm đến phản ứng từ những người xung quanh.

Blaze với Vulcan liên tục tủm tỉm cười, còn ghé tai nhau thì thầm đôi điều. Tuy vậy, hai cô gái đều không mang ý định bàn tán quá lâu. Khoảng vài phút sau, nữ nhân viên cấp cao lựa chọn đổi chủ đề và người thợ rèn cũng đồng tình. Trong lúc đó, Thorns kéo cậu bạn thân ra ngoài. Nhìn trước ngó sau để đảm bảo không ai ở gần, cậu mới buông tay.

– Sao ông phản ứng thái quá thế! – Elysium cất tiếng phản đối – Lá gan tôi bé lắm! Sao dám ăn nói linh tinh trước mặt tiến sĩ!

– Đề phòng thôi. – Thorns giải thích – Ai biết ông chuẩn bị phun ra cái gì?

– Được rồi được rồi. – Giờ, chàng lính tiên phong đã chịu hạ giọng – Nhưng ông bạn của tôi ơi, tôi cá tin đồn là thật đấy!

Tận lúc này, Thorns mới có cơ hội bật thành tràng cười thoải mái.

– Cần gì cá cược? Ông không thấy mọi chuyện rõ rồi ư?

– Phải nhỉ… – Elysium đồng tình – Mà, đâu tới lượt chúng ta bàn luận.

Vì thế, câu chuyện tại xưởng vũ khí hôm nay, hay cả thực hư lời đồn thổi về tiến sĩ, sẽ mãi chẳng được tiết lộ.

Bởi lẽ, ở bất cứ nơi nào, cũng có những bí mật.

Leave a comment